Bài Toán “Con Kiến” Thách Thức Suy Luận Của Bạn

Bài toán tính đường đi của con kiến nằm trong đề thi đánh giá năng lực tư duy Toán quốc tế – IMAS dành cho học sinh khối 7-8 khiến nhiều người lớn không thể vượt qua. Một bàn kẻ caro 5×7 cm được cho như sau: Mỗi ô vuông có cạnh là 1cm. Một con kiến bò từ điểm A đến điểm B. Nhưng trên đường đi, ô vuông màu đen bắt buộc phải luôn nằm bên trái con kiến. Hỏi quãng đường con kiến sẽ đi ít nhất là bao nhiêu để thỏa mãn điều kiện trên?

Nếu giải được 10 câu đố của FBI, bạn là người cực kỳ thông minh

Theo thống kê, 95% người nộp đơn vào FBI không giải được những câu đố này. Liệu bạn có vượt qua và trở thành 5% ứng viên xuất sắc còn lại không?

1. Ai là mẹ đứa trẻ: Trong một căn phòng, có hai phụ nữ ngồi đối diện nhau và một cậu bé chơi trên sàn. Bạn nghĩ ai mới là mẹ của cậu bé?

2. Hai viên thuốc: Một tên sát nhân bắt cóc nhiều người và buộc họ phải chọn một trong hai viên thuốc, một viên có độc, viên còn lại không độc. Nạn nhân chọn một viên và tên sát nhân sẽ uống viên còn lại. Lần nào, nạn nhân cũng mất mạng, tên sát nhân vẫn nhởn nhơ sống sót. Theo bạn, tên sát nhân đã dùng cách nào để luôn chọn được viên không độc?

3. Cốc nước: Đôi trẻ cùng đi vào nhà hàng ăn tối. Vì trời rất nóng, trong lúc chờ phục vụ mang món chính lên, cô gái gọi 5 cốc nước đá. Ngay lập tức, cô gái uống hết 4 cốc nước, còn chàng trai chỉ uống một. Sau đó, chàng trai tử vong. Bác sĩ cho biết cả 5 cốc nước đều có độc. Vì sao cả hai người cùng uống nhưng chỉ chàng trai trúng độc?

4. Băng cát sét: Một người đàn ông được phát hiện đã tử vong, tay giữ một khẩu súng, bên cạnh có chiếc băng cát sét. Thám tử bấm nút “phát” và nghe được lời nhắn: “Tôi đã quá mệt mỏi với cuộc sống này. Tôi quyết định kết thúc mọi sự chịu đựng và nỗi đau tại đây”. Sau đó, tiếng súng nổ. Thám tử không tin người đàn ông này tự sát. Theo bạn, vì sao thám tử cho rằng đây là một vụ sát hại?

5. Bí ẩn đêm Giáng sinh: Một thám tử đang làm nhiệm vụ trong dịp Giáng sinh. Sáng 25/12, anh nhận được cuộc gọi báo án. Anh nhấn chuông cửa, lúc sau, một người đàn ông ngái ngủ xuất hiện. Thám tử cho biết hàng xóm báo rằng vào đêm Giáng sinh hôm qua, khi hàng xóm đến nhà người đàn ông dự tiệc, người đàn ông đã đột nhập vào nhà anh ta, ăn cắp một vài món đồ có giá trị”. Người đàn ông thanh minh: “Không đúng. Gia đình tôi đón lễ Giáng sinh ở nhà bạn bè. Chúng tôi còn không có thời gian để trang trí cây thông”. Thám tử trấn an anh: “Đừng lo lắng, tôi đã thấy rõ ràng là hàng xóm của anh nói dối”. Vì sao thám tử biết được người hàng xóm kia nói dối?

6. Sát nhân hàng loạt: Một tên sát nhân hàng loạt mời nạn nhân đến nhà. Sau khi ăn tối cùng nhau, hắn mời nạn nhân ăn táo. Nạn nhân từ chối, nói rằng cô ăn no rồi. Kẻ sát nhân đã bổ quả táo thành hai phần, mỗi người ăn một nửa. Sau khi ăn hết nửa quá táo, nạn nhân tử vong. Vì sao mỗi người ăn một nửa quả táo, hung thủ vẫn sống sót?

7. Phòng thí nghiệm bí ẩn: Một nhà hóa học nổi tiếng được phát hiện đã tử vong trong phòng thí nghiệm. Cảnh sát cho biết trong năm người bị tình nghi, hai người là hung thủ. Danh sách năm người nằm trong diện bị nghi ngờ bao gồm: Felice, Joshua, Nicolas, Nathan, và Peter. Cảnh sát còn phát hiện một tờ ghi chép của nạn nhân, nội dung như sau: “26-3-58 /28-27-57-16”. Theo bạn, hai hung thủ trong vụ án này là ai?

8. Án mạng trong nhà: Một người đàn ông được phát hiện tử vong vào chiều chủ nhật. Bốn người được xác định có mặt ở nhà trong thời điểm đó là vợ, đầu bếp, người giúp việc và người làm vườn. Cảnh sát yêu cầu bốn người nói rõ họ đã làm gì trong thời gian xảy ra án mạng. Theo lời khai, người vợ đọc sách, đầu bếp làm bữa sáng, người giúp việc sửa bàn và người làm vườn tưới cây. Dựa vào những lời khai thu thập được, cảnh sát đã xác định được hung thủ. Liệu bạn có biết ai là người đã sát hại nạn nhân không?

9. Mất tiền: Người đàn ông để 100 USD trên bàn rồi đi làm việc. Khi anh quay lại, tờ tiền biến mất. Anh xác định trong nhà có 3 người đáng nghi nhất, bao gồm thợ điện, người giúp việc và đầu bếp. Người đầu bếp cho biết ông đặt tờ tiền dưới cuốn sách cho an toàn. Người đàn ông kiểm tra nhưng không thấy tiền ở đó. Người giúp việc nói rằng cô để tờ tiền giữa trang 10 và 11 cho an toàn. Trong khi đó, thợ điện lại nói anh để tờ tiền giữa trang 11 và 12. Trong ba nghi phạm, ai mới là hung thủ?

10. Băng trên cửa sổ: John, bạn của Ben, phát hiện Ben tử vong. Ngay lập tức, anh trình báo vụ việc lên cảnh sát. “Khi đến nhà Ben, tôi thấy bên trong nhà vẫn sáng đèn. Tôi quyết định nhìn qua cửa sổ xem cậu ấy có ở nhà hay không. Nhưng trên cửa có bám một lớp băng, tôi lau chúng đi và phát hiện có thi thể bên trong. Tôi phá cửa trước, vào nhà và phát hiện người tử vong là Ben”. Sau khi nghe John khai báo, cảnh sát biết anh nói dối. Vì sao?

Trên Đường – On the road

Ebook “Trên Đường – On the road”


Author  Jack Kerouac


Category » Sách Văn Học »


Download sách “Trên Đường – On the road” full ebook định dạng PDF/PRC/EPUB/MOBI


Tải ebooks miễn phí cho điện thoại, máy tính bảng, máy đọc sách Kindle & Ibook


Bản tiếng Việt

Trên Đường – On the road: PDF EPUB MOBI AZW3

Mua bản gốc tại cửa hàng sách Tiki.vn

Trên Đường – Giảm 20%| Tiki.vn: Sách, Truyện: Đặt Sách

Find book on amazon

On the road | Amazon.com: Books: Buy now

Giới thiệu Sách (Book description)


Cuốn sách này đơn giản lắm, nó là hằng hà sa số những cuộc đi tới đi lui của anh nhà văn trẻ Sal Paradise – sau khi “khám phá” ra trên đời này có một gã tên là Dean Moriarty. Sal viết: “Dean Moriarty đến là bắt đầu một chương mới trong đời tôi, có thể đặt tên cho nó là “đời tôi trên những con đường”, hay “Về chuyện ngao du trên đường thì Dean là típ người hoàn hảo, bởi vì hắn được đẻ ra ngay trên đường, trong một cái ôtô xập xệ, khi bố mẹ hắn đi ngang qua Salt Lake City để về Los Angeles năm 1926.”

Rồi từ ấy trở đi, cuộc đời họ trở thành các vì sao, lao nhanh vào vũ trụ của các con đường, không quỹ đạo, không ngần ngại, không cả những toan lo vớ vẩn mà bất cứ ai trên đời này. Những trang viết là dòng chảy khấp khởi của các ý nghĩa, sự hưng phấn không chịu nổi của tình yêu, vẻ đẹp các quãng đường, những cơn mê cuồng dại trong vẻ đẹp của một cánh đồng, của mùa đông, của một quãng đường dài khủng khiếp đầy gió bụi.

Phong cách viết của Jack Kerouac là điển hình cho thế hệ Beat. Với đầy đủ những đặc trưng của dòng chảy này: Coi những tự sự trần trụi, tươi mới là hạt mầm của sáng tạo. Ở bất cứ đâu trong “Trên Đường”, bạn đều có thể bắt gặp những câu viết nhanh, hưng phấn tột cùng trong ý nghĩ, xúc cảm tươi rói, không bó buộc chút gì trong các quy tắc ngôn ngữ thông thường:

“Trong một thoáng, tôi đã đạt tới cực điểm cảm xúc mà bấy lâu nay tôi hằng ao ước, hoàn toàn bước qua ranh giới của thời gian vật chất sang vùng bóng tối phi thời gian, kinh ngạc trước sự lạnh lẽo của cõi hữu hạn, cảm giác như cái chết đang đuổi theo sát gót buộc mình tiến về phía trước, theo sát nó lại là một bóng ma khác, và chính tôi đang vội vàng chạy về nơi các thiên thần vỗ cánh bay vào khoảng không thiêng liêng vô cùng tận, nơi ánh sáng giác ngộ phi thường không sao lý giải nổi trong Bản thể Nhận thức chói loà, biết bao cõi bình an mở ra trong ánh sáng diệu kỳ từ thiên đường rọi xuống. Tôi có thể nghe thấy tiếng gầm gào náo động không sao miêu tả nổi không những trong tai tôi mà còn ở khắp nơi và cứ mặc kệ những âm thanh đó. Tôi nhận ra là mình đã chết đi và sống lại đến ngàn lần nhưng không sao nhớ nổi chính xác bởi lẽ bước nối tiếp từ sự sống sang cái chết thật quá dễ dàng, chỉ là một phép thần của hư vô, chỉ như thiếp đi rồi lại đứng dậy đi lại hàng triệu lần, hoàn toàn  bình thường và chẳng ai hay biết. Tôi nhận ra rằng nhờ tính ổn định của Nhận thức thực chất mà sự sống và cái chết mới diễn ra như làn sóng, như cơn gió lay động mặt nước hồ trong vắt, yên ả, phẳng lặng như gương. Tôi cảm thá6y hạnh phúc ngọt ngào, ngây ngất như vừa tiêm vào động mạch chủ một mũi heroin; như một chầu rượu cuối chiều và bỗng thấy mình run rẩy. Chân tôi như có kiến đốt. Tôi nghĩ bụng có lẽ mình chết đến nơi rồi. Nhưng tôi không chết và lại cuốc bộ bốn dặm đường, nhặt được mười đầu mẩu thuốc lá mang về phòng của Marylou, nhét số thuốc còn lại trong đó vào tẩu rồi châm lửa hút…”

Cũng ở đoạn văn trên, người đọc có thể thấy thêm một đặc trưng nữa của trào lưu Beat: “Ý thức của nghệ sĩ được mở rộng ra vô hạn trong những hỗn loạn của giác quan” – và cách hầu hết những nhà văn như JackKerouac sử dụng để tạo ra cảm xúc bất thần là nương nhờ vào cơn say ma tuý.

“Trên đường” chứa hàng trăm đoạn văn mà khi đọc bạn cảm thấy mình ở trong đó, phân vân vì từng đồng bạc lẻ trước khi lên đường, hú hét điên dại trong cơn hứng chí giữa con đường ngập tuyết, điên lên vì yêu đương, ghen tuông, rủa xả rồi lại lao vào nhau giữa những cuộc làm tình không bờ bến. Đọc quyển này, cứ như ta uống hoài, uống hoài, uống cho đã cái hơi men tuổi trẻ mà Jack Kerouac đã vắt vào, ném lên trời, hệt như các vì sao tả tơi trong đêm tối hoang dại. Các chàng trai cô gái trong sách cứ dâng lên trong ngày tháng không bờ bến của họ, làm tất cả những gì mình muốn, bất chấp thế giới đổi thay, và thỉnh thoảng có người gục ngã không chút ngần ngại. Dean yêu Marylou, rồi Dean đi lấy Camille, còn Marylou đi lấy một gã thuỷ thủ, rồi họ lại lao vào nhau trên đường. Sal yêu Terry trên nông trại, rồi rời bỏ nàng vì con đường vẫy gọi. Họ đến, rời đi, bỏ lại những mái nhà để kiếm tìm khoái cảm vô tận của tuổi trẻ…

Tôi không phải người nghe nhạc Jazz nên không rành lắm. Nhưng cũng trong quyển này, có một “nhân vật” quan trọng là: nhạc Jazz, hiện hữu đầy rẫy trong các quán bar, trong căn phòng tối cả đám phê thuốc, trong cuộc nhảy múa điên cuồng với tay chơi kèn thần sầu. Có những đoạn viết kiểu như vầy:

“Tay saxo đội mũ đang trong trạng thái ứng tác kỳ thú, lặp lại điệp khúc trầm bổng từ “II –ya!” dến âm điệu phá cách hơn “II-đe-li-ya!”, cứ thế hoà điệu cùng tiếng trống dồn dập của một tay trống da đen có cái cổ to như cổ bò, gã này bất cần mlọi thứ, chỉ quan tâm đến mỗi cái dàn trống của gã, đập, gõ , đập. Âm nhạc cuồng nhiệt, tay saxo đã tạo nên điều đó và mọi người đều biết chính gã đã tạo nên điều đó. Dean ôm lấy đầu, chen chúc trong đám đông như đang phát điên. Tất cả mọi người đang cổ vũ tay saxo cữ giữ mãi đoạn đó, họ la hét với những đôi mắt như điên dại, gã lại đứng thẳng lên sau cú gập người lấy hơi rồi lại chùng người xuống, tiếp tục khúc nhạc trong tiếng hò hét thán phục. Một phụ nữ da đen gầy nhẳng cao lêny khênh đang lắc lưu chạm đống xương của cô ta vào cây kèn của gã, gã chẳng quan tâm, cứ thế thúc cây kèn vào cô ta, “Ii! Ii! Ii!”

….

“Hắn xoa ngực xoa bụng, mồ hôi chảy ròng ròng trên mặt. Gã đánh trống đẩy tiếng trống xuống thật thấp rồi dồn dập tăng nhịp và cường độ lên bằng đôi dùi hay chết người của gã. Một gã to béo nhảy lên bục biểu diễn, làm cái bục lún xuống và kêu cót két. “Yo!” Tay piano lướt trên phím đàn bằng cả mười ngón tay xoè rộng, tạo ra những hợp âm nhanh trong lúc gã saxo vĩ đại đó lấy hơi cho một cao trào mới – những hợp âm kiểu kinh kịch Trung Quốc khiến từng đường dây thớ gỗ của cây piano rung chuyển. Rồi từ trên bục, tay saxo nhảy xuống, đứng giữa đám đông, vung kèn ra cho bốn hướng thổi, mũ sụp xuống mắt; ai đó đội lại mũ cho gã, Gã ngả người ra sau, lại nghỉ lấy hơi, giậm chân xuống sàn và tung ra những nốt trầm khàn, rồi lại lấy hơi, nâng kèn lên thổi những giai điệu thanh thoát, mênh mông, xé tan bầu không khí. Dean đang đứng ngay trước mặt gã, mặt nghiên xuống gần sát bàn kèn, tay vỗ nhịp, mồ hôi rỏ tong tong lên phím kèn, gã nhìn thấy, thế là gã thổi vào tiếng kèn một tràng cười dài như điên dại, và mọi người cũng cười theo, lắc lư người liên tục. Cuối cùng tay saxo quyết định lên đến đỉnh điểm, gã quỳ mọp xuống, ngận dài mãi một nốt đô chói tai trong khi mọi thứ như vỡ toác hết và khán giả gào thét mỗi lúc một to thêm.”

Trong cách viết này, câu từ lặp đi lặp lại để thể hiện cái chết bên trong của một thứ khác, vượt qua giới hạn của giác quan, chiêm ngưỡng khoái lạc, về sự sung mãn lạ thường của cuộc sống. Và ở giữa các đoạn văn, người đọc có thể thấy được những âu lo, nỗi buồn thầm kín, những đổ vỡ của con người của “Thế hệ đã mất” sau chiến tranh thời Kerouac: đôi lúc chán ghét cuộc sống đến thù hằn, rồi lại đau đớn yêu thương nó vì sự rực rỡ quá đỗi của các cung bậc bay bổng ngoài kia.

Linh hồn của Dean Moriarty có lẽ là linh hồn của một con đường. Gã đi như mây gió, gã kéo theo Sal, kéo theo cô tình nhân Marylou xinh xẻo ngu ngốc, rồi gã sẵn sàng vứt bỏ họ bên đường, vứt bỏ mái nhà, vứt bỏ Sal, vứt bỏ tất cả, để chạy theo con đường. Dean không có lỗi. Chỉ là Dean không dừng lại được. Có lẽ, nếu l1uc Dean ngừng lại, gã sẽ chết vì u buồn và đơn điệu, sẽ chết giống như một người đang cần khí thở liền bị ai đó bóp cổ vậy.

Trong một chặng đường ở Mexico, Dean đã bỏ lại Sal khi đang bị kiết lị. Hắn nói: “Sal tội nghiệp, Sal tội nghiệp, ông bị ốm rồi. Stan sẽ chăm sóc ông. Cố nghe tôi nói đây, dù ông đang bệnh: tôi vừa nhận được ở đây giấy tờ ly hôn với Camille, tối nay tôi về New York với Inex, nếu cái xe còn đủ sức.”

“Lại từ đầu à?” tôi kêu lên,

… Sal đã nghĩ về điều đó như một sự phản bội, nhưng cũng ngay lúc đó Sal hiểu ra rằng Dean phải chạy đua với cuộc đời ngột ngạt này, vứt bỏ mọi thứ để lại được ở trên đường, lái xe và đi khắp thế gian của hắn.

Hắn là tuổi trẻ, là sự huy hoàng duy nhất còn lại trong bóng tối già nua bủa vây và nỗi buồn rũ rượi….

Jack Kerouac

“Trên đường” là một tuổi trẻ ngây ngất cho những ai đang đeo balô và đi xa, đang du hý đâu đó, đang đơn độc tận hưởng cõi đời này, hãy nhai bánh mì nhạt, uống cà phê và đọc một đoạn.

***

Đánh giá từ độc giả:

“Thật ra, mình đọc cuốn này xong cảm thấy buồn bã hơn là yêu đời. Người ta có thể giới thiệu rằng “Trên đường” sẽ khiến bạn muốn sống, sống hết mình, là khát vọng tuổi trẻ, là khoảnh khắc vĩnh cửu…nhưng mình chỉ thấy hào hứng được mấy đoạn đầu, còn về sau càng ngày càng xuống sắc. Cái màu mè của hiện thực bắt đầu lộ rõ. Không phải chỉ một nhóm người trẻ lang bạt trên đường phố, mà là cả một thế hệ của nước Mĩ đang đổ xô vất vưởng trên những con đường, những ga tàu như binh đoàn thây ma, ngày ngày ôm giấc mộng chẳng thành để hướng về tương lai vô định. Câu chuyện bạc phếch màu bụi đường này chủ yếu vẫn là về Dean Moriaty – một nhân vật khiến người đọc có những tình cảm xáo trộn, không biết nên tức, tội, hay thương xót thay cho anh ta. Còn đối với mình, Dean Moriaty (hay nên gọi là Neal Cassady nhỉ?) là một cá nhân rất đặc biệt, vì ở anh ta toát ra một nguồn năng lượng nội tại vừa luôn muốn bùng nổ như pháo hoa, vừa bi thương thống khổ bởi không được giải tỏa, không được thấu hiểu. Rất đặc biệt. Và một lời khen nữa cho bản dịch của Cao Nhị, đọc rất mượt và bụi phủi. Tóm lại, “Trên đường” của Kerouac dễ dàng trở thành cuốn sách yêu thích của mình, khuyến khích mọi người đọc thử.”

(Tran Ngoc Duyen)

“Là một quyển sách thật sự rất đẹp cho tuổi trẻ. Là một quyển sách nói lên niềm đam mê khám phá mãnh liệt, là tiếng nói từ những tâm hồn, những trái tim tràn đầy nhựa sống, muốn chinh phục, muốn đối đầu với thử thách. “Trên Đường” thực sự trình ra cho người đọc những khung cảnh mà những người khám phá đất Mỹ đi qua. Những cảnh vật, những tiếng động của xe cộ, con người như thực sự sát bên bạn, bởi tác giả miêu tả nó quá chân thật. Mạch truyện sôi nổi và hấp dẫn, không hề có cảm giác buồn chán, dù là bắt đầu hay kết thúc câu chuyện. Là những trải nghiệm để khẳng định bản thân và nhìn nhận lại bản thân. Là một câu chuyện giàu cảm xúc và chứa đựng những triết lý tuyệt vời. Một quyển sách rất đáng để đọc, đọc cho tuổi trẻ đang qua!”

(Thanh Võ)

***

Xem thêm Sách:

– Ba Ơi Mình Đi Đâu

– Ngồi Khóc Trên Cây

– Bảy Bước Tới Mùa Hè

– Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh

– Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ